train badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge
train badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge

Minh Thịnh

Một Năm Chỉ Giữ Lại Hai Điều

Mỗi năm, tôi đều có thói quen chia đời mình ra thành nhiều ngăn: gia đình, bạn bè, sức khỏe, tiền bạc, niềm vui, phát triển bản thân. Như thể nếu gọi đúng tên mọi thứ, tôi sẽ kiểm soát được chúng. Nhưng năm nay, tôi mệt với việc gọi tên quá nhiều. Tôi muốn sống ít hơn, nhưng sâu hơn.

Thế là tôi quyết định: chỉ giữ lại hai điều.

Không phải vì những điều khác không quan trọng, mà vì chúng đã ở đó rồi — như hơi thở. Gia đình vẫn hiện diện theo cách quen thuộc. Bạn bè vẫn ở trong lịch tuần, trong những cuộc gặp không cần lên kế hoạch. Những niềm vui nhỏ vẫn xảy ra mà không cần được biến thành mục tiêu. Nếu một thứ đã là thói quen, thì việc biến nó thành “mục tiêu” chỉ khiến nó nặng thêm.

Thứ tôi thực sự chật vật, trong suốt một năm qua, là cơ thể mình.

Cơ thể ấy không phản bội tôi, nhưng nó đòi hỏi được lắng nghe. Tôi đang điều chỉnh thuốc, điều chỉnh nhịp sống, và lần đầu tiên sau rất lâu, chỉ sau vài ngày vận động đều đặn, tôi nhận ra một cảm giác quen thuộc quay lại: cảm giác là chính mình. Như thể có ai đó mở một cánh cửa mà tôi đã quên mất sự tồn tại của nó.

Vì thế, tôi chọn sức khỏe. Không phải dưới dạng tham vọng, mà dưới dạng chăm sóc.

Mục tiêu đầu tiên không phải là “trở nên khỏe mạnh”, mà là được hiện diện mỗi ngày. Tôi không ép mình phải giỏi, phải nhiều, phải đúng. Chỉ cần có mặt: ngồi cà phê, đi bộ, đọc sách — bất cứ thứ gì cơ thể cho phép hôm đó. Có những ngày chỉ đủ sức thở chậm. Và như thế cũng được tính.

Tôi học cách cho phép sự mềm dẻo bước vào kỷ luật. Bởi vì tôi biết, nếu không mềm, tôi sẽ gãy.

Mục tiêu thứ hai là ăn uống — nghe thì tầm thường, nhưng lại là nền móng. Tôi không lên thực đơn cho cả tuần, không ép mình “ăn lành mạnh” theo một định nghĩa khắc nghiệt. Tôi chỉ chọn mỗi tuần một món đủ khiến tôi muốn ăn. Tôn trọng cơn thèm. Tôn trọng niềm vui nhỏ. Vì nếu tôi không muốn ăn, tôi sẽ không ăn. Và nếu tôi không ăn, mọi nỗ lực khác đều trở nên vô nghĩa.

Tôi bắt đầu nhìn mục tiêu không phải như đỉnh núi, mà như lan can. Chúng không kéo tôi đi xa hơn, chúng chỉ giúp tôi không rơi.

Tôi cũng học cách dự đoán những ngày mình sẽ thất bại. Những ngày đau. Những ngày mệt. Những ngày không muốn làm gì cả. Và thay vì tự trách, tôi để sẵn những lối thoát: bài tập nhẹ hơn, món ăn quen thuộc hơn, hoặc để người khác chọn giúp tôi một quyết định nhỏ. Sống sót, đôi khi, là biết khi nào nên nhờ.

Mỗi tuần, tôi nhìn lại. Không phải để phán xét, mà để quan sát. Điều gì đã ổn? Điều gì chưa? Tuần sau, tôi có thể tử tế hơn với chính mình ở điểm nào?

Tôi không còn tin vào những năm “bùng nổ”. Tôi tin vào những năm không bỏ rơi bản thân.

Và có lẽ, nếu 2026 không mang lại điều gì rực rỡ, nhưng tôi vẫn còn ở đây, còn vận động, còn ăn uống, còn điều chỉnh — thì đó đã là một năm thành công theo cách thầm lặng nhất.

Chỉ hai điều.
Nhưng đủ để tiếp tục sống.

Thích
Bình luận
Lưu
Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn

lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it.