Chúng Ta Đã Sống Trong Dấu Ngoặc

Tối qua, tôi nói chuyện với một người bạn. Giữa một câu chuyện rất bình thường, cô ấy chậm rãi nói:
“Có lẽ cả một thế hệ như bọn mình đang yêu khái niệm của mọi thứ, hơn là chính bản thân mọi thứ đó.”
Câu nói ấy không gây sốc. Nó chỉ ở lại.
Ở lại như mùi khói thuốc bám vào áo sau một đêm dài, không gắt nhưng dai dẳng.
Chúng ta đã biến cảm xúc thành ý tưởng.
Biến con người thành hình chiếu.
Biến tình yêu, mối quan hệ, cộng đồng — thành những sơ đồ có thể phân tích.
Chúng ta không còn yêu.
Chúng ta lý thuyết hóa tình yêu.
Không còn gặp nhau.
Chúng ta gặp một phiên bản đã được tưởng tượng sẵn trong đầu mình.
Không còn buồn hay vui theo cách trọn vẹn.
Chúng ta vừa cảm thấy, vừa quan sát bản thân đang cảm thấy,
như thể đời sống là một buổi trình diễn trực tiếp mà ta đồng thời là diễn viên và khán giả.
Mọi thứ trở thành một bảng ý tưởng.
Moodboard cho cảm xúc.
Checklist cho con người.
Hashtag cho những điều từng rất riêng.
Điều này không xảy ra vì chúng ta hời hợt.
Ngược lại, tôi nghĩ nó đến từ việc chúng ta quá ý thức.
Ý thức đến mức không còn cho phép mình rơi.
Chúng ta lớn lên trong một thế giới dạy rằng mọi thứ đều cần được đặt tên, giải thích, phân loại.
Nếu bạn yêu, hãy hiểu vì sao.
Nếu bạn đau, hãy gọi đúng thuật ngữ.
Nếu bạn gắn bó, hãy định nghĩa mối quan hệ đó là gì.
Thế là ta học cách đứng cách chính mình một bước.
Luôn có khoảng cách an toàn giữa cảm xúc và hành động.
Luôn có lớp kính mỏng để quan sát, đề phòng, tự kiểm duyệt.
Giống như Kafka viết về những con người bị mắc kẹt trong hệ thống vô hình,
chúng ta bị mắc kẹt trong nhận thức của chính mình.
Bị gọi tên quá sớm.
Bị phân tích khi còn chưa kịp sống.
Chúng ta không cho phép sự mơ hồ tồn tại.
Yêu mà không biết mình yêu cái gì — nghe thật nguy hiểm.
Thích một người mà không hiểu họ đại diện cho điều gì — nghe thật dại dột.
Ở lại với ai đó chỉ vì cảm thấy đúng — nghe thật thiếu lý trí.
Thế là ta yêu những gì có thể giải thích.
Ta chọn những người phù hợp với câu chuyện ta đã viết sẵn.
Ta sống những cảm xúc đã được duyệt qua đầu óc.
Nhưng cảm xúc không sinh ra để được duyệt.
Chúng sinh ra để được trải qua.
Có những rung động không mang thông điệp.
Có những kết nối không có bài học.
Có những người bước vào đời ta chỉ để tồn tại, không để “dạy” ta điều gì.
Và điều đó từng là đủ.
Tôi nghĩ về Looking for Alaska.
Về những khoảnh khắc mà nhân vật không hiểu họ đang cảm thấy gì,
không gọi tên được nỗi đau,
chỉ biết rằng nó ở đó, nặng và thật.
Có lẽ chúng ta sợ những khoảnh khắc như vậy.
Vì khi không thể phân tích, ta không kiểm soát được.
Khi không kiểm soát được, ta phải tin.
Và tin thì luôn đi kèm rủi ro.
Nên ta chọn hiểu thay vì cảm.
Chọn nói về tình yêu thay vì yêu.
Chọn đứng ngoài đời sống, ghi chép nó, hơn là bước vào.
Nhưng có điều gì đó đã mất.
Sự ngây thơ không phải là không biết,
mà là cho phép mình chưa cần biết ngay.
Có lẽ chúng ta không cần thêm định nghĩa.
Không cần thêm lý thuyết.
Không cần thêm bài viết giải thích vì sao ta cảm thấy như vậy.
Có lẽ điều cấp tiến nhất lúc này
là cho phép mình rung động mà không vội gọi tên.
Ở cạnh ai đó mà không biến họ thành biểu tượng.
Sống một khoảnh khắc mà không biến nó thành nội dung.
Ngừng biến đời sống thành một ý tưởng.
Và bắt đầu để nó chạm vào mình,
không qua trung gian của suy nghĩ.
Chỉ một chút thôi.
Như bật một bài Mazzy Star lúc nửa đêm,
không phân tích ca từ,
chỉ để nó trôi qua người mình
chậm, mờ, và rất thật.


Đây là một thế giới mạng được tạo ra một cách tỉ mỉ bởi một cậu thiếu niên tuổi teen, những người tự tay xây dựng thiên đường pixel của riêng mình. Những trang cá nhân này đóng vai trò như portfolio nghệ thuật, với các đồ họa dễ dùng ("sozai" trong tiếng Nhật) và pixel art "adoptables" , một 









