Khi Thế Giới Trở Nên Giả Tạo, Con Người Bắt Đầu Quay Về Nhà

Điều kỳ lạ nhất về “làn sóng AI” không phải là việc nó làm thế giới nhanh hơn hay thông minh hơn, mà là việc nó khiến mạng xã hội trở nên… quá giả.
Giả đến mức con người, sau nhiều năm miệt mài sống trong những bức tường sáng xanh, cuối cùng lại bắt đầu quay trở về những thứ chậm rãi, thật thà, và có mùi giấy.
Chúng ta vẫn tưởng sự xâm lấn của công nghệ sẽ đẩy con người xa nhau hơn,
nhưng rồi nó lại vô tình làm lộ ra một sự thật đơn giản:
không ai muốn sống trong một thế giới toàn đồ nhái.
Feed của chúng ta đầy những câu chữ được sinh ra trong một giây,
những ý tưởng được copy-paste từ hư vô,
những bức ảnh bóng bẩy đến lạnh sống lưng.
Tất cả đẹp, tròn trịa, nhưng vô hồn
như thể thế giới đã trở thành một căn phòng chỉ có ánh sáng LED,
không có cửa sổ, không có gió.
Và rồi con người bắt đầu thèm những thứ có trọng lượng.
Một quyển sách phải dùng hai tay để giữ.
Một cuộc trò chuyện mà ta nghe thấy hơi thở của người đối diện.
Một buổi cà phê không được cắt bởi thông báo.
Một trang giấy có vết mực lem vì tay run.
Một ý nghĩ mà phải mất hàng giờ mới viết được một dòng.
Những “điều cũ kỹ” ấy — từng bị coi là nhàm chán
giờ lại trở thành lối thoát cuối cùng,
như những con đường mòn dẫn ta ra khỏi mê cung neon của thế giới ảo.
Kafka từng nói về sự nghẹt thở trong những căn phòng không cửa.
Ngày nay, mạng xã hội giống hệt những căn phòng đó:
đầy tiếng ồn, đầy hào nhoáng, nhưng không khí thì mỏng dần.
Và khi oxy cạn đi, con người biết tìm đường chạy.
Thật trớ trêu:
chính sự tổng hợp, chính sự nhân tạo đã giúp chúng ta nhớ lại mình là ai.
Một sinh vật cần được chạm, được nhìn, được cảm,
không chỉ được “tương tác”.
AI khiến Internet giống như một chiếc gương méo,
và khi soi vào đó đủ lâu, ta nhận ra khuôn mặt mình đang biến thành một thứ không còn giống con người.
Thế là ta quay về.
Về sách.
Về cuộc gặp mặt thật.
Về những trang viết chậm chạp nhưng có linh hồn.
Về những ngày không phải chứng minh gì với cả thế giới.
Về chính mình — người mà ta đã bỏ quên ở đâu đó trong vô số lần cuộn màn hình.
Có lẽ, đây không phải là “AI takeover”.
Có lẽ đây là human comeback.
Và trong một thế giới đang ngày càng giả,
chính những gì thật
dù nhỏ bé, mộc mạc, thậm chí lộn xộn
đang trở thành điều quý giá nhất.



Đây là một thế giới mạng được tạo ra một cách tỉ mỉ bởi một cậu thiếu niên tuổi teen, những người tự tay xây dựng thiên đường pixel của riêng mình. Những trang cá nhân này đóng vai trò như portfolio nghệ thuật, với các đồ họa dễ dùng ("sozai" trong tiếng Nhật) và pixel art "adoptables" , một 










dịu
Trả lờiXóa