train badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge
train badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge

Minh Thịnh

Cách Tôi Học Để Cái Đầu Bớt Ồn Ào


Có một thời gian dài, tôi nghĩ việc cái đầu không bao giờ im lặng là điều bình thường.
Như thể còn sống là còn phải tự thuyết minh cho chính mình.
Rửa chén cũng có tiếng nói.
Pha cà phê cũng có tiếng nói.
Gấp quần áo cũng không thoát.

Một dòng độc thoại chạy ngầm dưới mọi khoảnh khắc 
nhắc nhở, sửa lỗi, dự đoán, hối tiếc, những câu chưa kịp nói xong.
Không hẳn là tiêu cực.
Chỉ là… không bao giờ chịu dừng.

Tôi từng tin rằng ai cũng sống như vậy.
Rằng tỉnh táo đồng nghĩa với việc phải liên tục xử lý.
Cho đến khi tôi bắt đầu thèm một thứ khác:
không phải trốn chạy,
mà là được trở về.


Điều lạ là: khi bạn bắt đầu muốn cái đầu yên hơn,
nó sẽ ồn hơn.

Những suy nghĩ từng bị phớt lờ xếp hàng đòi được nghe.
Tôi dần hiểu ra:
mục tiêu không phải là làm chúng biến mất,
mà là ngừng đối xử với từng ý nghĩ như một tình trạng khẩn cấp.

Một cái đầu yên không phải là cái đầu trống rỗng.
Nó chỉ là cái đầu không hoảng loạn.



Thứ đầu tiên giúp tôi là… ít quyết định hơn.

Tôi không nhận ra mỗi ngày mình tiêu tốn bao nhiêu năng lượng cho những chuyện vụn vặt:
dùng cái ly nào,
ăn gì,
trả lời ra sao,
mở nhạc gì cho “đúng mood”.

Những lựa chọn nhỏ ấy không vô hại.
Chúng gặm dần sự tĩnh.

Tôi bắt đầu giản lược:
ăn đi ăn lại vài món,
mặc những thứ mình thực sự thích,
để cho những phần buồn tẻ của đời sống tự động trôi.

Hóa ra rất nhiều ồn ào không đến từ cảm xúc,
mà đến từ logistics.
Và khi môi trường bớt lộn xộn,
cái đầu cũng thôi gào thét.


Một thay đổi khác, tinh tế hơn:
tôi học cách gọi đúng tên cảm xúc.

Trước đây, mọi thứ đều là “stress”.
Nhưng stress chỉ là một tấm chăn.
Bên dưới là mệt, là buồn, là bực, là khao khát, là nỗi sợ đội lốt kiểm soát.

Khi bạn gọi tên chính xác,
cảm xúc có ranh giới.
Nó không còn tràn sang mọi suy nghĩ khác.

Tôi bắt đầu thì thầm với chính mình:
À, đây là buồn.
Đây là cáu.
Đây là sợ nhưng giả vờ lý trí.

Và kỳ lạ thay,
cảm xúc co lại đúng kích thước thật của nó.


Tôi cũng nhận ra:
bạn không thể có một cái đầu yên
nếu sự chú ý của bạn bị xé vụn.

Mỗi lần lướt,
não phải xử lý hàng trăm câu chuyện tí hon:
gương mặt, ý kiến, thảm họa, quảng cáo, hạnh phúc của người khác.

Giống như ăn cả ngày
mà không bao giờ thấy no.

Khi tôi quay lại với những thứ dài và chậm 
sách, bài viết, những đoạn văn không bị ngắt 
suy nghĩ của tôi cũng bắt đầu bắt chước nhịp đó:
chậm hơn, sâu hơn, ít mảnh vỡ hơn.


Tôi tập ở yên mà không cần đầu vào.

Không podcast khi đi bộ.
Không màn hình khi ăn.

Ban đầu, im lặng khó chịu như một căn phòng trống.
Nhưng rồi tôi hiểu:
im lặng không rỗng 
nó chỉ xa lạ.

Khi thôi xem nó là thiếu vắng,
nó trở thành hiện diện.

Có những lúc,
đó là khoảnh khắc duy nhất trong ngày
mà cái đầu tôi được thở.


Tôi cũng buông dần thói quen diễn tập tương lai.

Từng nghĩ việc luyện trước mọi cuộc đối thoại là thông minh.
Thật ra, đó chỉ là lo âu cố kiểm soát cách mình được nhìn nhận.

Không có kịch bản nào làm tôi sẵn sàng hơn.
Chỉ làm tôi mệt.

Giờ đây, khi bắt gặp mình đang tự biên tự diễn,
tôi dừng lại và nói:
Mình sẽ xử lý khi nó xảy ra.
Mình luôn làm được.

Tin vào phiên bản của mình trong thời gian thực
là một hành động dịu dàng.


Cái đầu yên thường bắt đầu từ cơ thể.

Khi tôi ồn ào,
thường là vì tôi chưa ăn đủ,
chưa ra ngoài,
chưa rời khỏi màn hình.

Não chỉ là người phiên dịch.
Nó dịch sự khó chịu của cơ thể thành suy nghĩ.

Nên tôi học cách chăm thân trước khi mổ xẻ tâm lý:
uống nước,
duỗi người,
đi bộ.

Chín lần trên mười,
ý nghĩ dịu xuống mà không cần phân tích.


Và rồi có một dạng chấp nhận khác, khó hơn:
không phải mọi thứ đều cần khép lại.

Có những câu chuyện dừng giữa chừng.
Có những người rời đi không lời giải thích.

Một cái đầu yên
là cái đầu thôi ép mọi vòng lặp phải khép kín.

Bình yên không nằm ở chỗ hiểu hết,
mà ở chỗ không còn cần phải hiểu nữa.


Giờ đây, tôi không mong im lặng tuyệt đối.
Cái đầu tôi sẽ không bao giờ trống 
và nó cũng không cần phải vậy.

Điều tôi tìm là sự đều.
Một sự yên đủ để suy nghĩ không hóa bão tố.

Có những buổi chiều rất bình thường,
khi đang đi bộ hay dọn dẹp,
tôi chợt nhận ra một khoảng lặng không gắng sức.

Nó không kéo dài.
Nhưng nó có thật.

Và có lẽ,
đó là tất cả những gì ta cần:
những khoảnh khắc nhỏ nhắc ta rằng
một cái đầu yên
không phải là điều viển vông.

Thích
Bình luận
Lưu
Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn
lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it.