train badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge
train badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge

Minh Thịnh

The Elephant Man - Người đàn ông mang hình hài của nỗi xấu hổ tập thể

 


Tôi xem The Elephant Man vào một buổi tối mà tôi không định khóc. Tôi chỉ nghĩ mình sẽ xem một “bộ phim cũ”, đen trắng, chậm rãi, để giết thời gian. Nhưng có những bộ phim không cho ta quyền xem một cách hời hợt — chúng buộc ta phải ngồi lại với cảm xúc của mình lâu hơn dự tính.

Có những bộ phim không kể câu chuyện của nhân vật, mà kể câu chuyện của chúng ta khi nhìn vào nhân vật đóThe Elephant Man của David Lynch là một bộ phim như vậy.

Nó không lao vào bi kịch ngay lập tức. Nó thì thầm. Nó để ta làm quen với bóng tối, với tiếng ồn của đám đông, với sự tò mò rất người nhưng cũng rất tàn nhẫn. Và rồi, trước khi ta kịp nhận ra, ta đã bắt đầu nhìn John Merrick không phải như một nhân vật, mà như một câu hỏi: nếu mình ở đó, mình sẽ nhìn anh ấy như thế nào?

John Merrick không phải là quái vật. Anh chỉ là một chiếc gương. Và khi xã hội nhìn vào chiếc gương ấy, thứ phản chiếu lại không phải là sự dị dạng của anh, mà là sự dị dạng trong cách con người định nghĩa cái gọi là “bình thường”.

David Lynch không cần màu sắc. Ông chọn đen – trắng, như thể nói rằng: thế giới này vốn đã đủ nhiễu loạn rồi, không cần thêm màu mè để che giấu sự thật. Trong không gian ấy, John Merrick hiện ra như một câu văn của Franz Kafka: lạc lõng, không giải thích, không được bảo vệ, và tồn tại chỉ để gợi lên cảm giác bất an cho người khác.

Kafka từng viết về những con người bị biến hình, bị mắc kẹt trong thân xác xa lạ. Nhưng bi kịch của John Merrick còn đau hơn: anh chưa bao giờ được phép là chính mình ngay cả trước khi bị biến thành “vật trưng bày”. Anh không thức dậy một sáng và thấy mình khác đi. Anh sinh ra đã mang sẵn bản án.


Văn minh và lòng trắc ẩn: một lớp vỏ mỏng

Điều đáng sợ nhất trong The Elephant Man không phải là gánh xiếc hay đám đông la hét. Điều đáng sợ nhất là những căn phòng sạch sẽ, những bộ vest lịch sự, những lời nói nhỏ nhẹ đi kèm ánh mắt thương hại.

Xã hội không thôi làm đau John Merrick, chỉ là đổi cách làm đau từ thô bạo sang tinh vi.

Khi anh được “giải cứu”, được đưa vào bệnh viện, được dạy cách nói chuyện, cách cúi chào, cách đọc thơ… ta tưởng như anh đã được cứu rỗi. Nhưng thực ra, John chỉ được chuyển từ một chiếc lồng sắt sang một chiếc lồng bằng lòng tốt.

Giống như Looking for Alaska, nơi các nhân vật luôn tin rằng mình đang tìm kiếm “Great Perhaps”, nhưng rốt cuộc lại mắc kẹt trong mê cung do chính họ tạo ra, The Elephant Man đặt ra một câu hỏi âm thầm:

Liệu chúng ta giúp người khác vì họ cần được giúp, hay vì ta cần cảm thấy mình là người tốt?


“I am not an animal” – một câu nói không dành cho quái vật

Cảnh John Merrick hét lên: “I am not an animal. I am a human being.” không phải là một lời cầu xin. Nó là một bản cáo trạng.

Anh không nói với đám đông. Anh nói với lịch sử của sự tò mò, với nền văn minh đã xây dựng bảo tàng, phòng thí nghiệm, rạp xiếc, và mạng xã hội ngày nay — tất cả đều dựa trên một thôi thúc giống nhau: nhìn ngắm nỗi đau của người khác từ khoảng cách an toàn.

Câu nói ấy làm người xem đau không phải vì nó lớn tiếng, mà vì nó quá muộn. Một con người chỉ được công nhận là con người khi phải tự lên tiếng biện hộ cho điều hiển nhiên nhất.


Cái chết như một lựa chọn dịu dàng

Kết phim không ồn ào. Không cao trào. Không anh hùng. John Merrick nằm xuống, giống như bao người “bình thường” khác — và đó chính là hành động phản kháng cuối cùng của anh.

Cái chết ở đây không phải bi kịch. Nó giống như trong Looking for Alaska: không phải là kết thúc của nỗi đau, mà là khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi sau một đời bị nhìn chằm chằm.

Có lẽ, lần đầu tiên và duy nhất, John Merrick được tồn tại mà không bị quan sát.


Sau khi phim kết thúc

The Elephant Man không khiến ta khóc vì thương John Merrick. Nó khiến ta khóc vì nhận ra rằng, ở một thời điểm nào đó, ta cũng từng đứng trong đám đông nhìn anh — dù bằng ánh mắt tò mò, thương hại, hay tự cho mình là cao thượng.

Bộ phim không đưa ra lời giải. Nó chỉ để lại một cảm giác rất lâu tan:
rằng làm người không phải là có hình hài đúng chuẩn,
mà là được nhìn bằng ánh mắt không biến mình thành “vấn đề”.

Thích
Bình luận
Lưu
Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn

lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it.