Ngày Thời Gian Chạm Nhẹ Vào Tôi

Sinh nhật, rốt cuộc, là một ngày rất kỳ lạ.
Không phải vì có bánh hay nến,
mà vì đó là khoảnh khắc thời gian dừng lại một nhịp,
quay sang nhìn ta,
và hỏi rất khẽ: bạn vẫn còn ở đây chứ?
Có những năm, câu trả lời đến trong tiếng cười.
Có những năm, nó đến trong im lặng.
Tôi từng nghĩ sinh nhật cần phải rực rỡ thì mới xứng đáng.
Phải có ánh đèn, có tiếng người, có một bằng chứng nào đó cho thấy
ngày này không trôi qua vô nghĩa.
Như thể nếu không ai chứng kiến,
thì việc tôi thêm một tuổi cũng không thật sự xảy ra.
Nhưng rồi đời sống bắt đầu đi chệch khỏi những hình dung đó.
Có những năm, mọi thứ trong tôi vỡ ra chậm rãi
mất mát, đổi thay, mệt mỏi kéo dài như một mùa không chịu qua.
Và trong những năm như thế,
ý nghĩ phải “ăn mừng” bỗng trở nên xa lạ,
gần như bất lịch sự với chính nỗi buồn đang có mặt.
Sinh nhật lúc ấy không còn là một sân khấu.
Nó trở thành một căn phòng trống,
nơi tôi ngồi lại với chính mình,
không khán giả,
không lời dẫn.
Ban đầu, sự yên lặng ấy làm tôi hoảng.
Nó giống như đứng bên lề cuộc sống,
nhìn người khác đi qua với pháo hoa trong tay,
còn mình thì chỉ có một buổi chiều bình thường
và một cảm giác khó gọi tên.
Nhưng rồi tôi nhận ra:
có lẽ sinh nhật không phải để chứng minh rằng ta đang sống tốt.
Nó chỉ là một dấu gạch rất nhỏ
đánh vào dòng thời gian dài,
nhắc rằng ta đã đi qua thêm một đoạn nữa
dù đoạn đó đầy ổ gà,
dù ta không hề biết mình đang đi về đâu.
Có những sinh nhật không có hình ảnh để lưu giữ,
nhưng lại khắc rất sâu vào cơ thể.
Một ngày ở nhà.
Một chiếc bánh ăn chậm.
Một buổi chiều không cần quyết định gì cả.
Một khoảnh khắc ta không phải trả lời câu hỏi
“dạo này sao rồi?”
Ma thuật không nằm ở những gì được bày ra.
Ma thuật nằm ở việc
ta có cho phép ngày đó
thuộc về đúng con người mình lúc ấy hay không.
Một sinh nhật yên
không phải là dấu hiệu của sự thiếu thốn.
Nó là sự thừa nhận rằng ta đang ở trong một mùa cần được giữ nhẹ.
Rằng không phải năm nào cũng là năm để tiến lên.
Có những năm chỉ là năm để ở lại.
Và có lẽ,
điều đáng được thổi nến nhất
không phải là tuổi mới,
mà là sự thật rằng
giữa bao nhiêu lần đời sống muốn đẩy ta đi,
ta vẫn chưa biến mất.
Thời gian chạm nhẹ vào tôi ngày hôm đó,
không ồn ào,
không hứa hẹn.
Chỉ để lại một cảm giác rất mong manh nhưng thật:
thêm một năm nữa,
tôi vẫn còn ở đây.
Và như thế,
đã là một phép màu đủ lớn.


Đây là một thế giới mạng được tạo ra một cách tỉ mỉ bởi một cậu thiếu niên tuổi teen, những người tự tay xây dựng thiên đường pixel của riêng mình. Những trang cá nhân này đóng vai trò như portfolio nghệ thuật, với các đồ họa dễ dùng ("sozai" trong tiếng Nhật) và pixel art "adoptables" , một 









