Sự Tự Tin Của Những Kẻ Không Giả Vờ

Có một điều tôi nhận ra khi quan sát những con người bước qua đời mình, như những bóng mờ trong hành lang của một giấc mơ dài: những người thật sự tự tin thường là những kẻ sẵn sàng nói “Tôi không biết.”
Không phòng thủ.
Không ngụy biện.
Không dựng một lớp khói mỏng để trốn vào.
Chỉ một câu đơn giản, trần trụi như ánh sáng ban mai:
“Tôi không biết. Kể tôi nghe thêm đi.”
Tôi từng nghĩ kiến thức là một kho vũ khí cần phải trưng bày—những mảnh kim loại lấp lánh khiến người khác tin rằng tôi mạnh mẽ. Nhưng càng lớn, càng đi sâu vào mê cung của đời sống, tôi càng thấy thứ khiến con người trở nên vững chãi không phải là hiểu biết, mà là sự nhẹ nhàng khi đối diện với khoảng trống trong chính mình.
Những người thiếu tự tin thường có câu trả lời cho mọi thứ. Giống như họ sợ im lặng, sợ một khoảnh khắc trần trụi có thể phơi bày sự thật rằng họ cũng chẳng biết mình đang làm gì.
Còn những người thật sự tự tin—họ không cố phủ kín khoảng trống. Họ để nó thở. Họ để bản thân nhìn có vẻ “ngu ngốc” trong năm phút, chỉ để không phải dốt nát trong suốt phần đời còn lại.
Tôi nghĩ, nếu Kafka còn sống và ngồi cạnh tôi trong một quán cà phê xám xịt ở Praha, ông sẽ mỉm cười và nói rằng con người chỉ lớn lên khi dám đứng thẳng trước sự không biết, như một kẻ lạc đường biết rằng mình đang lạc, nhưng vẫn bước tiếp.
Và nếu Alaska Young thì thầm điều gì đó dưới ánh đèn hành lang mờ vàng, có lẽ cô sẽ nói rằng không có gì đẹp hơn một tâm trí không sợ trống rỗng, bởi chính từ khoảng trống ấy, thế giới bắt đầu nở ra lần nữa.
Có lẽ, tự tin đơn giản chỉ là:
được là người học trò suốt đời,
không xấu hổ trước điều mình chưa từng chạm tới,
và không ngại mở bàn tay ra để nhận một điều mới.
Đôi khi, tất cả chúng ta đều cần can đảm để nói một câu rất bình thường:
“Tôi không biết.”
Và chính từ đó, điều kỳ diệu bắt đầu.


Đây là một thế giới mạng được tạo ra một cách tỉ mỉ bởi một cậu thiếu niên tuổi teen, những người tự tay xây dựng thiên đường pixel của riêng mình. Những trang cá nhân này đóng vai trò như portfolio nghệ thuật, với các đồ họa dễ dùng ("sozai" trong tiếng Nhật) và pixel art "adoptables" , một 









