Confession | số thứ 6 / Đó là tình yêu cơ à?

Cảm ơn mọi người vẫn luôn gửi confession về cho mình.
Mình vẫn đọc, vẫn giữ lại từng câu chữ, chỉ là đôi khi lười lên tiếng — không phải vì không muốn trả lời, mà vì có những điều cần được lắng nghe đủ lâu trước khi được viết ra.
1. Confession 01 | Lexley
Đó là tình yêu cơ à?Có người bảo tôi rằng: "Tớ sẽ yêu cậu nếu cậu chứng minh rằng cậu sẽ không bỏ rơi tớ". Và tôi đồng ý, tôi lao vào vòng xoáy chứng minh - chịu đựng mỗi lần họ trút đủ mọi thứ lên tôi, cắn chặt răng đi tiếp khi họ cứ đẩy tôi ra bằng những lời lẽ khiến trái tim tôi vỡ tan, và nghe họ trách móc khi tôi mệt mỏi nghe theo họ - tha cho họ không làm phiền họ nữa. Tôi đã từng không hiểu, họ muốn cái gì? Tôi cố gắng kéo họ dậy, họ cho tôi hy vọng họ sắp tốt lên, kết quả họ lại giật ngược tôi lại, khiến tôi chìm xuống vũng bùn và họ bóp chặt trái tim tôi, kéo tôi chết chìm trong vũng bùn đó bằng những lời lẽ sau: "Chia tay đi. Tớ quá tệ, tớ không muốn bên cậu nữa,...". Quá nhiều sự bối rối, quá hỗn loạn, quá đau khổ. Một đứa con gái như tôi lần đầu khóc tới nôn, tôi tỉnh táo lại. Tôi nhận ra họ vốn đâu có muốn tốt lên, họ chỉ muốn có ai đó cùng họ đóng kịch về chủ đề "anh hùng-nạn nhân" mà thôi. Họ coi sự lạm dụng tinh thần là tình yêu. Họ chỉ nhận sự cứu rỗi của người khác mà không trả lại bất cứ thứ gì. Khi tôi đặt ra giới hạn là "không được nói chia tay khi cậu đang bất ổn", họ im lặng, cố gắng dùng sự im lặng để ép tôi cúi đầu. Đến lúc đó tôi đã hiểu hoàn toàn rồi. Họ chỉ là kẻ ích kỉ muốn nhận và không muốn làm bất kì thứ gì. Họ không trân trọng người tới cứu họ, vì họ biết họ cứ tỏ vẻ nạn nhân như thế thì sẽ thu hút được thêm nhiều người cứu rỗi như tôi. Rất buồn cười. Ra đó là tình yêu mà họ muốn, cũng là tình yêu đang được đánh bóng bằng căn bệnh tâm lý. Tôi cũng bị bệnh tâm lý, nhưng tôi chưa từng lợi dụng ai, càng không dựa vào việc bị bệnh mà hành hạ người khác như vậy. Thật sự rất buồn cười. Rất buồn cười.
Đôi lời từ mình
Có những người gọi việc ở lại trong đau đớn là tình yêu,
và gọi sự chịu đựng của người khác là bằng chứng.
Nhưng tình yêu không cần ai phải chứng minh bằng nước mắt,
không thử lòng bằng im lặng,
không níu người khác xuống bùn chỉ để bản thân đỡ cô đơn.
Bạn không rời đi vì bạn yếu,
bạn rời đi vì bạn đã hiểu:
có những người không muốn được cứu,
họ chỉ cần khán giả cho vai nạn nhân của mình.
Nếu đó là tình yêu họ muốn,
thì nó chỉ là một vết thương được gọi nhầm tên.
2. Confession 02 | súp gà
bucket list 2026 (˶˃ ᵕ ˂˶) .ᐟ.ᐟ
-
lên mạng xàm l và k thấy ngại
-
tập móc và móc cho những ng t iêu
-
nhuộm tóc (hồng hoặc tím hoặc đỏ theres no way around)
-
thử những món chưa từng thử
-
leo núi
-
lm blogger (iykyk)
-
học ngôn ngữ mới
-
henna
-
whimsy makeup >w<
-
chụp 1 bộ ảnh tết
-
học ê đít ảnh/video/design
-
lm youtuber (theo mụt nghĩa khác thì là muốn học cách ghi lại cuộc sống của mình sau có suộc mà gặm nhấm những ngày xưa cũ vì nhận ra bản thân rất ít quay chụp)
-
đọc 30 quyển sách và đa dạng genre hơn
-
học múa/nhảy (lwk muốn múa cột)
-
nói lời sến súa với gia đình
-
học nấu ăn (damn i cook like a 4)
-
chụp ptb với những ng t iêu
Đôi lời từ mình
Đây không phải danh sách để trở thành một phiên bản tốt hơn,
mà là để được sống một phiên bản thật hơn.
Giữa rất nhiều “phải làm cho ra gì”,
bạn vẫn giữ lại những điều nhỏ, vụn, dễ thương
như thể đang tự nhắc mình rằng:
sống cũng là một việc cần được yêu chiều.
3. Confession 03 | meo zing
yap nhamđôi khi mình thấy khó hiểu khi gặp những người buông ra những lời khiến người khác tổn thương, tự hỏi tại sao có thể buông ra những lời làm người khác dằn vặt đến vậy. nhưng rồi mình hiểu ra, cũng là con người cả, cũng vì đã quá đau, nó như một dạng virus di truyền, từ người này sang người khác. khi đi sâu vào tìm hiểu mới thấy những tổn thương tâm lý của họ từ rất nhiều vấn đề, điển hình đến từ gia đình - nơi là cái nôi, là cái gốc rễ tâm lý dội lên người họ, để lại trong tâm hồn họ chỉ là những vết xước, sự tự ti để rồi bản thân mỗi người phải tự layer cho mình, tự xù lông lên bằng những lời nói khiến người khác câm nín, để không ai có thể tấn công họ.
Đôi lời từ mình
Có những người dùng lời nói như gai nhọn,
không phải để làm đau người khác,
mà để che đi những vết thương chưa từng được băng bó.
Hiểu được nguồn cơn không có nghĩa là phải chịu đựng.
Đồng cảm không đồng nghĩa với việc cho phép tổn thương tiếp tục lây lan.
Đôi khi, cách nhân ái nhất
là dừng lại chuỗi đau ở đúng chỗ nó chạm vào mình.


Đây là một thế giới mạng được tạo ra một cách tỉ mỉ bởi một cậu thiếu niên tuổi teen, những người tự tay xây dựng thiên đường pixel của riêng mình. Những trang cá nhân này đóng vai trò như portfolio nghệ thuật, với các đồ họa dễ dùng ("sozai" trong tiếng Nhật) và pixel art "adoptables" , một 









