train badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge
train badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge link badge

Minh Thịnh

Bạn có thể đổi cả cuộc đời mình chỉ bằng cách ngừng sống cho “đẹp”

Có một phiên bản của tôi sống rất gọn gàng trong đầu.
Buổi sáng của cậu ấy trật tự.
Mọi thói quen đặt đúng chỗ.
Cảm xúc được ghi lại ngay ngắn trong sổ.
Cuộc sống trông như một căn phòng luôn đủ sáng để chụp ảnh.

Vấn đề là:
phiên bản đó không phải là tôi vào lúc ba giờ chiều, giữa tuần, khi đầu óc mệt, nhà bếp lộn xộn, và tôi chỉ muốn ngồi yên một chút.

Không ai nói với ta rằng việc theo đuổi một hình ảnh lý tưởng có thể làm nghẹt thở đời sống thật.
Ta sắp xếp ngày tháng xoay quanh một ý tưởng về bản thân,
thay vì con người thật đang tồn tại trong cơ thể này, với những lúc uể oải, chậm chạp, không đẹp.


Ban đầu tôi không nhận ra.

Nó thể hiện rất nhỏ.
Ở những món đồ mua về vì trông “rất là mình” nhưng rồi chẳng bao giờ dùng.
Ở những buổi sáng được lên kế hoạch kỹ lưỡng nhưng tan vỡ chỉ sau một đêm ngủ kém.
Ở căn phòng trông gọn gàng nhưng mọi thứ đều không nằm ở nơi tay tôi tự nhiên với tới.

Những màn trình diễn rất nhẹ của sự ngăn nắp.
Không nguy hiểm.
Không ồn ào.
Nhưng dần dần, tôi nhận ra mình đang sống để giữ hình ảnh đó đứng vững,
thay vì để cuộc sống tự vận hành.


Một ngày rất thường, tôi loay hoay tìm một cây bút đã thất lạc quen thuộc.
Và tôi hiểu ra.
Phần lớn những “hệ thống” tôi xây dựng không dành cho tôi.
Chúng dành cho một người tưởng tượng.
Một người luôn tỉnh táo, luôn nhớ, luôn sắp xếp mọi thứ đúng cách.

Buông hình ảnh đó ra không làm cuộc sống tôi sụp đổ.
Nó làm cuộc sống bắt đầu hoạt động.


Từ khi tôi thôi cố tỏ ra “ổn thỏa”, mọi thứ bớt chống lại tôi.

Trước đây, tôi duy trì những thói quen nghe rất hay khi kể với người khác.
Những chuỗi hành động gọn gàng trên giấy.
Nhưng đời sống thật hiếm khi cho phép sự đối xứng đó.

Hầu hết các ngày, tôi phải thương lượng với chính mình.
Phải bỏ bớt.
Phải điều chỉnh.
Và mỗi lần như vậy, tôi lại thấy mình thất bại trong việc trở thành con người mà tôi nghĩ mình nên là.

Giờ thì không.
Có ngày tôi chỉ trả lời được một email và thấy thế là đủ.
Có sáng tôi rửa mặt xong rồi ngồi yên, không vội quyết định gì cả.
Có hôm ngày bắt đầu một cách vụn vặt và chẳng theo trật tự nào.

Lạ là những ngày đó lại trôi qua được.
Vì chúng được xây quanh năng lượng thật của tôi,
không phải năng lượng cần có để duy trì một hình ảnh.


Căn nhà của tôi cũng thay đổi theo cách đó.

Tôi nhận ra mình đã sắp xếp nó cho một người luôn gọn gàng, luôn trả đồ về đúng chỗ.
Một người chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng.

Con người thật của tôi cần đồ đạc ở nơi tay với tới.
Cần sự thuận tiện hơn là đẹp.
Cần một không gian có thể thay đổi theo tâm trạng,
không phải một nơi luôn đòi được duy trì.

Khi tôi để mọi thứ ở đúng chỗ chúng được dùng,
nhà trở nên dễ sống hơn.
Không phải đẹp hơn trong ảnh,
nhưng dễ thở hơn khi ở trong đó.


Sự sáng tạo cũng quay lại theo cách rất lặng.

Tôi từng nghĩ phải có đủ điều kiện thì mới sáng tạo được.
Góc bàn đúng.
Nhạc đúng.
Tâm trạng đúng.

Nhưng những thứ tôi viết tốt nhất lại đến vào lúc chẳng có gì sẵn sàng.
Khi tôi ghi chú vội trong điện thoại.
Khi tôi viết vài dòng trong lúc ăn đồ nguội.

Sáng tạo không cầu kỳ.
Nó chỉ chờ được với tới.
Khi tôi thôi dàn dựng, nó tự xuất hiện.


Tôi cũng thôi giả vờ rằng năng lượng của mình luôn ổn định.

Có ngày tôi nhanh nhẹn.
Có ngày tôi nặng nề như cát.
Có chiều tôi mệt vô cớ.
Có tối tôi làm được nhiều hơn tưởng tượng.

Khi tôi chấp nhận điều đó,
những ngày của tôi dịu lại.
Tôi xây những kế hoạch nhỏ, đủ mềm để uốn theo một đêm ngủ kém hay một suy nghĩ nặng.

Bạn không thể sống yên nếu cứ giả vờ mình luôn giống nhau mỗi ngày.
Nhưng bạn có thể sống thật nếu ngừng diễn vai ổn định của người khác.


Điều bất ngờ nhất là tôi tìm lại mình ở những nơi không đẹp để chụp ảnh.

Một bữa ăn lặt vặt giữa ngày.
Một khoảng nghỉ năm phút làm đầu óc nhẹ đi.
Một cuốn sách đọc dở mãi chưa xong.
Một cuộc đi bộ không vì mục đích gì, chỉ vì bầu trời nhìn lạ.

Những thứ đó không lên moodboard.
Nhưng chúng làm đời sống có mặt.

Khi tôi thôi chỉnh sửa ngày tháng cho khớp với một hình ảnh,
tôi bắt đầu sống trong chúng.


Cuối cùng, mọi thứ thay đổi khi tôi thôi diễn cho khán giả tưởng tượng trong đầu mình xem.

Khi bạn không còn cố trở thành phiên bản “nên là”,
thói quen giữ được,
nhà cửa vận hành,
sáng tạo thở được,
đầu óc ổn định hơn,
và bạn thôi cảm giác như đang cố gây ấn tượng với chính cái bóng của mình.

Một cuộc đời được xây quanh những gì thật sự nâng đỡ bạn
rồi cũng sẽ trở nên đẹp.
Không phải theo cách dễ chụp,
mà theo cách bạn thức dậy trong đó và thấy mình thuộc về.

Và có lẽ, phiên bản sống thật đó
mới là phiên bản duy nhất đáng để trở thành.

Thích
Bình luận
Lưu
Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn
lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it. lavender bunny with yellow stars around it.