2025 / Năm Tôi Học Cách Sống Chậm Để Không Chết Mòn

Có những năm trôi qua như một vệt khói mỏng—nhẹ, mơ hồ, tưởng vô nghĩa nhưng khi bước qua rồi mới thấy nó đã khắc vào mình nhiều hơn những gì mình hình dung.
2025 với tôi là một năm như thế.
Tôi xem lại Sex and the City và Mushishi, như hai cực của cuộc sống mà tôi cố giữ thăng bằng:
một bên là nhịp đô thị lấp lánh hoang mang, những con người chạy theo khao khát cũ kỹ được gói lại trong ly martini;
một bên là sự tĩnh lặng mơ màng nơi những linh hồn rêu bám vào từng câu chuyện, cho tôi biết rằng đôi khi tồn tại thôi cũng là một dạng chiến đấu.
Giữa hai thế giới ấy, tôi nghe thêm nhiều nghệ sĩ mới—Lucy Rose, Crying City, Adrianne Lenker, Lizzy McAlpine…
Họ làm tôi thấy trái tim mình giống một căn phòng gỗ cũ, nơi âm nhạc vang lên như những bước chân nhẹ nhàng trong đêm,
nhắc rằng tôi vẫn đang ở đây, vẫn còn biết rung lên, vẫn còn biết nhớ một điều gì đó chưa gọi thành tên.
Tôi bắt đầu khám phá nhiều quán cà phê quanh nơi mình sống.
Mỗi quán giống một mảnh ghép lỏng lẻo của thành phố mà tôi chưa bao giờ thấy trọn.
Có Quán Thi quen — nơi ánh sáng đủ dịu để người ta cảm thấy ổn.
Có quán Friends mà tôi đã biết từ lâu, nhưng phải đến năm nay mới có thể ngồi xuống, đánh cờ với anh Việt, nghe đĩa than nhạc CAS xoay đều như thời gian không còn áp lực phải chạy.
Và có quán Xó Café, nơi tôi định không nhắc đến vì tôi muốn gatekeep một chút đẹp, một chút bí mật.
Anh chủ quán cũng lowkey như một con mèo hoang yên tĩnh, còn quán thì giống cái sở thú, đầy người nhưng không ngột ngạt, đầy tiếng nói nhưng không ồn.
Một nơi lạ lùng đến mức tôi không biết mình vô tình hay cố tình tìm thấy nó.
Từng khoảnh khắc nhỏ trong năm—âm nhạc, cà phê, những cuộc trò chuyện bất chợt, những buổi tối ngồi một mình
chúng không chữa lành tôi theo nghĩa ồn ào, nhưng chúng làm tôi bớt hoang mang.
Giống như có ai đó nhẹ nhàng đặt tay lên vai rồi nói:
“Không sao, ở lại thế giới này thêm một chút nữa.”
Và tôi nhận ra mình còn muốn thêm.
Muốn nghe thêm.
Muốn đi thêm.
Muốn yêu thêm.
Muốn hiểu bản thân thêm một chút nữa.
Năm 2025 không phải năm tôi thay đổi lớn, không phải năm tôi tìm ra mục tiêu đời mình.
Nhưng nó là năm tôi biết mình vẫn muốn sống — dù mệt, dù lạc, dù đôi khi muốn biến mất khỏi mọi thứ.
Có lẽ chỉ cần thế thôi cũng đủ để đi tiếp.
Và tôi mong 2026 sẽ trả lời vài câu hỏi mà 2025 đã để lửng.
Còn nếu không, cũng không sao.
Tôi đã học được cách tìm an ủi trong những điều nhỏ,
và đôi khi
chính những điều nhỏ ấy
vẫn đủ để giữ một người lại với cuộc đời.


Đây là một thế giới mạng được tạo ra một cách tỉ mỉ bởi một cậu thiếu niên tuổi teen, những người tự tay xây dựng thiên đường pixel của riêng mình. Những trang cá nhân này đóng vai trò như portfolio nghệ thuật, với các đồ họa dễ dùng ("sozai" trong tiếng Nhật) và pixel art "adoptables" , một 









